Năng lực cạnh tranh của mỹ trong lĩnh vực khoa học công nghệ

Theo một ước tính, từ thế kỷ thứ 16 đến nay, các trung tâm khoa học ở ph ương Tây luôn thay đổi với chu kỳ trung bình về sự thịnh vượng khoa học vào khoảng 80 năm. Italia đã dẫn đầu về khoa học từ năm 1540 đến 1610, n ước Anh từ năm 1660 đến 1730, Pháp từ 1770 đến 1880, Đức từ 1810 đến 1920 và Mỹ từ 1920 cho đến nay. Có một số quan điểm cho rằng, nước Mỹ đang có nguy cơ sẽ mất lợi thế cạnh tranh của mình trong lĩnh vực khoa học và công nghệ (KH&CN). Các yếu tố hậu thuẫn cho quan điểm này bao gồm tiến trình toàn cầu hóa, sự nổi lên của các trung tâm khoa học ở các nước đang phát triển như Trung Quốc và Ấn Độ, sự gia tăng số lượng các nghiên cứu sinh tiến sĩ là người nước ngoài và tình trạng thiếu hụt nhân lực KH&CN ở Mỹ. Từ lâu nay, các khám phávề KH&CN đã là động lực cơ bản chi phối sự tăng trưởng kinh tế và cải thiện mức sống ở Mỹ, vì vậy, sự giảm sút về khả năng cạnh tranh KH&CN có thể gây ảnh hưởng đến khả năng cạnh tranh kinh tế, tiêu chuẩn sống và cả nền an ninh quốc gia của nước này. Để giúp bạn đọc hiểu biết sâu hơn về sự phân bố địa lý khoa học hiện nay tr ên thế giới và về khả năng cạnh tranh của Mỹ trong lĩnh vực KH&CN, Trung tâm Thông tin KH&CN Quốc gia đã Biên soạn Tổng quan “Năng lực cạnh tranh của mỹ trong lĩnh vực KH&CN”.

pdf52 trang | Chia sẻ: lamvu291 | Ngày: 20/08/2014 | Lượt xem: 671 | Lượt tải: 0download
Bạn đang xem nội dung tài liệu Năng lực cạnh tranh của mỹ trong lĩnh vực khoa học công nghệ, để tải tài liệu về máy bạn click vào nút DOWNLOAD ở trên
LỜI MỞ ĐẦU Theo một ước tính, từ thế kỷ thứ 16 đến nay, các trung tâm khoa học ở phương Tây luôn thay đổi với chu kỳ trung bình về sự thịnh vượng khoa học vào khoảng 80 năm. Italia đã dẫn đầu về khoa học từ năm 1540 đến 1610, nước Anh từ năm 1660 đến 1730, Pháp từ 1770 đến 1880, Đức từ 1810 đến 1920 và Mỹ từ 1920 cho đến nay. Có một số quan điểm cho rằng, nước Mỹ đang có nguy cơ sẽ mất lợi thế cạnh tranh của mình trong lĩnh vực khoa học và công nghệ (KH&CN). Các yếu tố hậu thuẫn cho quan điểm này bao gồm tiến trình toàn cầu hóa, sự nổi lên của các trung tâm khoa học ở các nước đang phát triển như Trung Quốc và Ấn Độ, sự gia tăng số lượng các nghiên cứu sinh tiến sĩ là người nước ngoài và tình trạng thiếu hụt nhân lực KH&CN ở Mỹ. Từ lâu nay, các khám phá về KH&CN đã là động lực cơ bản chi phối sự tăng trưởng kinh tế và cải thiện mức sống ở Mỹ, vì vậy, sự giảm sút về khả năng cạnh tranh KH&CN có thể gây ảnh hưởng đến khả năng cạnh tranh kinh tế, tiêu chuẩn sống và cả nền an ninh quốc gia của nước này. Để giúp bạn đọc hiểu biết sâu hơn về sự phân bố địa lý khoa học hiện nay trên thế giới và về khả năng cạnh tranh của Mỹ trong lĩnh vực KH&CN, Trung tâm Thông tin KH&CN Quốc gia đã Biên soạn Tổng quan “Năng lực cạnh tranh của mỹ trong lĩnh vực KH&CN”. Xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc TRUNG TÂM THÔNG TIN KH&CN QUỐC GIA 1 I. SỰ TRỖI DẬY CỦA CÁC QUỐC GIA VÀ KHU VỰC VỀ KH&CN 1.1. Sự truyền bá KH&CN toàn cầu và sự nổi lên của Trung Quốc Nước Mỹ chiếm hơn 30% tổng số dự án nghiên cứu và phát triển trên toàn thế giới và nền kinh tế Mỹ vẫn đứng đầu thế giới về đổi mới – nhu cầu toàn cầu về phát triển KH&CN ngày càng tăng dẫn đến những thách thức đáng kể đối với kinh tế, chính trị và an ninh của nước Mỹ. 50 năm qua, sự tiên phong của nước Mỹ phụ thuộc vào khả năng phát minh và khai thác công nghệ mới nhanh hơn so với bất cứ nước nào khác trên thế giới. Tuy nhiên, sự tiên phong này không còn nữa. Toàn cầu hoá đang thay đổi cách thức và địa điểm diễn ra đổi mới và các nước cạnh tranh mới, đáng gờm hiện đang nổi lên ở châu Á. Ngày nay, quá trình đổi mới được thực hiện trên quy mô tư nhân, hợp tác và toàn cầu. Các công ty tư nhân đã thay thế chính phủ trong việc cung cấp các nguồn tài trợ quan trọng cho nghiên cứu và phát triển. Công nghệ truyền thông rẻ hơn, đặc biệt là Internet, đã cho phép các công ty của Mỹ hoạt động rộng hơn trên phạm vi toàn cầu, tách sản xuất thành các chức năng riêng biệt, ký hợp đồng với các nhà sản xuất ngoài nước và chuyển giao bí quyết công nghệ cho các đối tác nước ngoài. Ngay khi các nhà khoa học bắt đầu nghiên cứu một con chip mới cho Intel tại trụ sở chính của nó ở Oregon, thì các nhà lập trình Ấn Độ ngay lập tức thiết kế phần mềm, trong khi các kỹ sư chế tạo ở Đài Loan điều chỉnh tinh quy trình sản xuất của Intel để nhanh chóng đưa chip mới này ra thị trường. Trên thực tế, quốc tế hoá quá trình nghiên cứu sản xuất như vậy không còn là vấn đề mới mẻ nữa. Điều mới mẻ chính là có nhiều nghiên cứu và phát triển hơn được thực hiện tại các nước đang phát triển; theo Liên Hiệp Quốc (UN), hơn một nửa các nhà đầu tư hàng đầu thế giới cho nghiên cứu và phát triển đã đầu tư ở Trung Quốc, Ấn Độ hay Singapo. Trung Quốc mở rộng (gồm Trung Quốc, Hồng Kông và Đài Loan) và Ấn Độ đang cố gắng khai thác các cơ hội do toàn cầu hoá mang lại. Những nước này muốn làm nhiều hơn là việc chỉ cung cấp các phòng thí nghiệm cho các công ty của Mỹ để đổi mới; họ muốn phát triển làn sóng công nghệ tiên tiến mới để tạo ra các ngành công nghiệp mới, việc làm mới, và có điều kiện sống cao hơn. Họ đã coi đổi mới là một ưu tiên quốc gia, và họ đang tích luỹ về đầu tư, nhân tài và cơ sở hạ tầng cần có để cạnh tranh toàn cầu. Ở Trung Quốc, chi tiêu cho nghiên cứu và phát triển (R&D) tăng từ 0,6% GDP năm 1995 lên 1,44% năm 2005; mục tiêu cho năm 2020 là 2,5% GDP. Để chuẩn bị cho xu hướng phát triển “nền kinh tế tri thức”, các trường Đại học Trung Quốc đã cấp ngày càng nhiều học bổng cho các trình độ tiên tiến. Nhằm khuyến khích cá nhân trở thành các doanh nhân công nghệ, Trung Quốc đang thử nghiệm nguồn vốn mạo hiểm. Các thành phố như Thượng Hải và Bắc Kinh hiện đang có các khuyến khích về tài chính đối với sinh viên và các nhà quản lý trở về từ Thung lũng Silicon thành lập các công ty riêng của họ. 2 Hiện nay, Trung Quốc và Ấn Độ nổi lên, với tư cách là các nước đổi mới công nghệ, không chỉ làm tăng khả năng tạo ra các cuộc xung đột quyết liệt qua thương mại, mà các thị trường tiêu dùng mới ở châu Á còn có thể chiếm chỗ của Mỹ, trở thành thị trường cuối cùng quan trọng nhất cho các sản phẩm công nghệ. Khả năng công nghệ cũng tạo ra ít hình thức ảnh hưởng theo truyền thống hơn. Có một nền kinh tế có tính đổi mới nhất không chỉ đem lại cho nước Mỹ khả năng đặt ra các quy định về tiêu chuẩn công nghệ và bổ sung công nghệ, mà còn có nghĩa là nước Mỹ giữ vai trò đứng đầu trong việc hạn chế các hoạt động kinh doanh đi ngược lại các giá trị văn hoá và chính trị như quyền riêng tư của cá nhân, quyền sử dụng an toàn thông tin và cấp bằng sở hữu trí tuệ. Các giá trị và văn hoá Mỹ cũng được phổ biến khi các nhà khoa học và các kỹ sư trở về từ Thung lũng Silicon với các ý tưởng mới về cạnh tranh, cơ hội và các mối quan hệ cá nhân. An ninh quốc gia cũng có quan hệ chặt chẽ với khả năng công nghệ. Thứ nhất, các khả năng công nghệ hiện nay được phổ biến rộng rãi hơn đến các đối thủ có tiềm năng. Ấn Độ và Trung Quốc đang xây dựng lực lượng quân đội mới, tiên tiến về công nghệ. Họ đang cố gắng lặp lại mô hình Mỹ trong việc thiết lập các mối quan hệ gần gũi giữa quốc phòng với các công ty công nghệ cao của tư nhân, và họ đang bận rộn mua và sử dụng phần mềm chuyên dụng, máy tính và thiết bị truyền thông điện tử nhằm hiện đại hoá quân đội. Thứ hai, quyền sử dụng công nghệ tiên tiến nhất của Mỹ không còn được bảo đảm nữa. Vị trí tiên phong dẫn đầu về đổi mới ở mỗi khu vực công nghệ có thể ở ngoài nước Mỹ. Hơn nữa, sự tiên phong này có thể khó xác định khi nó không cố định ở một nước nào. Ngoài ra, sự phân tán các thành phần trong hệ thống đổi mới của Mỹ đến các nước khác, như chế tạo ở Trung Quốc hay nghiên cứu và phát triển ở Ấn Độ, có thể phá vỡ hệ thống đổi mới ở Mỹ. Thứ ba, thậm chí khi nước Mỹ duy trì ưu thế về năng lực KH&CN, thời gian dài chiếm ưu thế so với các đối thủ có tiềm năng gần như không còn nữa. Mước Mỹ sẽ phải bắt đầu tìm cách đối phó khi vị trí dẫn đầu về công nghệ của Mỹ chỉ được tính theo tháng hay theo năm chứ không phải theo thập kỷ. Sự thật là các cá nhân hay các tập đoàn nhỏ với quyền sử dụng công nghệ mới hiện nay có thể gây tổn hại nhiều hơn đến các quyền lợi quốc gia của Mỹ. Trong thời kỳ chiến tranh lạnh, nền kinh tế Mỹ và Liên Xô (cũ), về cơ bản, đều là hai nền kinh tế riêng biệt không có quan hệ với nhau. Vì mục đích an ninh, quyền sở hữu, việc vận hành và kiểm soát công nghệ hoàn toàn bị hạn chế và thống nhất. Những nền kinh tế như vậy không còn tồn tại nữa. Ví dụ, kinh tế Trung Quốc và Mỹ rất phụ thuộc vào nhau, và các dây chuyền sản xuất vươn qua Thái Bình Dương, gồm cả các công ty, các nhà quản lý và các nhà chuyên môn của Trung Quốc, Mỹ, Đài Loan. Toàn cầu hoá công nghệ vừa nâng cao năng lực nội sinh của các ngành công nghiệp quốc phòng và có liên quan đến quốc phòng ở châu Á, vừa tăng thêm cơ hội cho quân đội mua các công nghệ lưỡng dụng, công nghệ chuyên dụng thương mại trên thị 3 trường toàn thế giới. Có lẽ Trung Quốc là nước thu được lợi nhiều nhất từ công cuộc toàn cầu hoá KH&CN. Các mạng lưới sản xuất toàn cầu nối kết các công ty Trung Quốc với các khách hàng, các nhà đầu tư, các nhà cung cấp công nghệ nước ngoài thông qua đầu tư trực tiếp nước ngoài và các liên minh theo hợp đồng. Hiện nay, các mạng lưới này không chỉ sản xuất mà còn bao gồm các trung tâm nghiên cứu và phát triển được đặt tại Trung Quốc và Ấn Độ. Ở Trung Quốc, số cơ quan R&D nước ngoài tăng từ 0 lên tới hơn 700 trong một thập kỷ, 885 dự án nghiên cứu và phát triển được tiến hành ở châu Á trong khoảng thời gian từ năm 2002 – 2004, 723 dự án (hơn 80%) được tiến hành ở Trung Quốc và Ấn Độ. Ngoài ra, Trung Quốc thu lợi từ sự phát triển các mạng lưới tri thức không chính thức (Informal Knowledge Networks), sinh viên và các nhà khoa học trở về để thành lập các phòng thí nghiệm mới ở Bắc Kinh, và các doanh nghiệp công nghệ và các nhà tư bản mạo hiểm đến Thượng Hải từ Thung lũng Silicon. Cuối cùng là Trung Quốc có thể làm đòn bẩy cho hệ thống đổi mới quốc tế, và chính nước Mỹ có thể làm cân bằng những điểm yếu trong hệ thống đổi mới quốc gia của họ. Các khả năng đổi mới nội sinh được xem là một ưu tiên chiến lược quan trọng. Các nhà hoạch định chính sách Trung Quốc đang làm việc để đảm bảo nền kinh tế dân sự đóng góp trực tiếp hơn cho hiện đại hoá quốc phòng. Các chính sách như các Kế hoạch 863 và 973 cho phép ký hợp đồng hai chiều giữa các cơ quan R&D dân sự và quốc phòng, và thúc đẩy phát triển công nghệ lưỡng dụng then chốt, như công nghệ thông tin, không gian vũ trụ và lade. “Kế hoạch KH&CN trung và dài hạn” ban hành tháng 1 năm 2006 của Trung Quốc, đã đưa ra sự cần thiết phát triển các công nghệ lưỡng dụng: Trung Quốc phải thiết lập các cơ chế mới phù hợp với các đặc trưng của nghiên cứu khoa học liên quan đến quốc phòng và các hoạt động nghiên cứu dân sự và quốc phòng lưỡng dụng. Trung Quốc phải lập kế hoạch tổng thể và hợp tác nghiên cứu dân sự - quân sự cơ bản, tăng cường tích hợp lực lượng nghiên cứu và phát triển công nghệ cao cho các ứng dụng dân sự và quân sự, thiết lập các cơ chế hợp tác để thúc đẩy sự tương tác hiệu quả giữa các khu vực quốc phòng và dân sự, đạt được sự hợp tác về phát triển và chế tạo các sản phẩm quân sự và dân sự và xúc tiến tích hợp nhiều mối liên kết KH&CN cho các mục đích quân sự và dân sự. “Công xưởng” của thế giới này duy trì 16 công nghệ then chốt, trong số đó là các linh kiện điện tử lõi, chip vạn năng công cao cấp và phần mềm cơ bản; công nghệ chế tạo mạch tích hợp diện rộng và các công nghệ chìa khoá trao tay; truyền thông di động không dây băng rộng thế hệ mới; máy công cụ kiểm soát số cao cấp và các công nghệ chế tạo cơ bản. Cho đến nay, hầu hết tiến bộ được thực hiện trong lĩnh vực công nghệ thông tin. Quân đội giải phóng nhân dân Trung Quốc (PLA) hiện nay có thể chuyển thành các công ty Trung Quốc chế tạo các linh kiện thay thế và hàng hoá thương mại chuyển đổi 4 - đặc biệt là máy tính và các hệ thống truyền thông - chứ không phải là các hệ thống vũ khí tiên tiến. Huawei và các công ty cạnh tranh về thương mại khác cho phép PLA chuyển sang công nghệ truyền thông số bằng cáp sợi quang, vệ tinh, sóng cực ngắn và sóng vô tuyến tần số cao được viết thành mật mã, vì vậy cải tiến đáng kể khả năng điều khiển, kiểm soát, truyền thông, máy tính, tình báo, giám sát và do thám của Trung Quốc. Cùng lúc đó, các nhà hoạch định chính sách của Trung Quốc đã bắt đầu quy trình tháo dỡ nhiều rào cản giữa R&D dân sự và quốc phòng cũng như ban hành nhiều thể chế mới nhằm xúc tiến hợp tác giữa kiến lập nghiên cứu và phát triển quốc phòng và các đối tác dân sự. Hiện nay, quân dội đang trông cậy vào việc lặp lại thành công trong lĩnh vực công nghệ thông tin và phát triển và sử dụng các khả năng thương mại trong vi điện tử, vũ trụ, vật liệu mới, cảm biến và giám sát, và các quy trình chế tạo với sự hỗ trợ của máy tính. Toàn cầu hoá công nghệ cũng có nghĩa là không có công nghệ nào là duy nhất đối với bất cứ một công ty hay một nước nào. Báo cáo thường niên năm 2005 trước Quốc hội về năng lực quân sự của Trung Quốc đã khẳng định rằng, nhập khẩu công nghệ nước ngoài là chiến lược chủ yếu của Bắc Kinh, và các ưu tiên bao gồm công nghệ thông tin, vi điện tử, công nghệ nano, vũ trụ, vật liệu mới, CAD và CAM. Hầu hết các công nghệ này, Trung Quốc có thể trông cậy vào các nhà cung cấp châu Âu, Nhật Bản, Hàn Quốc, Lãnh thổ Đài Loan, Nga, Israel, hay các nước khác khi có rất ít sự hỗ trợ về chính trị cho kiểm soát xuất khẩu các công nghệ lưỡng dụng bên ngoài nước Mỹ. Toàn cầu hoá KH&CN mang lại thách thức khác đối với an ninh là quyền tiếp tục sử dụng của Mỹ đối với các công nghệ then chốt. Điều này không chỉ ảnh hưởng đến R&D ở nước ngoài và tăng khả năng cho các đối thủ có tiềm năng mà còn là vấn đề liệu các loại vũ khí và hệ thống phòng thủ khác có trở nên quá phức tạp (và phục thuộc vào quá nhiều nhà cung cấp, cả trong và ngoài nước) đến nỗi không còn có khả năng chế tạo một loại vũ khí nào đó chỉ để cho quân đội Mỹ. Nước Mỹ cũng sẽ phải dành thêm nhiều nguồn lực để phát triển công nghệ giám sát ở nước ngoài và do đó không bị bất ngờ trước những đột phá công nghệ hết sức mau lẹ. Trung Quốc, Ấn Độ, Hàn Quốc và Nhật Bản tất cả đều đang cố gắng dẫn đầu trong ba lĩnh vực công nghệ tạo ra làn sóng đổi mới tiếp theo: công nghệ thông tin, công nghệ sinh học và công nghệ nano. Tiến triển này gần như không diễn ra theo đường thẳng mà có thể bùng nổ rất nhanh. Giám sát các phát triển này và khai thác chúng sẽ đòi hỏi một phương pháp đào tạo khác hơn là phương pháp mà hầu hết nghiên cứu sinh (và các nhà nghiên cứu quốc phòng) hiện nay được đào tạo. Điều này sẽ cần đến nhiều kinh nghiệm quốc tế hơn, tốt nhất là trong một phòng thí nghiệm của nước ngoài và sự hiểu biết nhiều hơn về các công nghệ mới sẽ được phát triển, ứng dụng và thương mại hoá như thế nào. Cuối cùng, trong khi đổi mới diễn ra trên toàn cầu thì nó vẫn gắn với một số kiểu cơ cấu công nghiệp, các tổ chức xã hội và các khung pháp luật nhất định. Hoạt động 5 nghiên cứu và phát triển, thiết kế hay các quy trình chế tạo quan trọng đối với châu Á có thể làm mất đi sự ổn định tương tác lẫn nhau giữa các công ty và các trường đại học dẫn đến kích thích khám phá công nghệ trong nước. Loại bỏ bất cứ một yếu tố nào trong các Nhóm công nghệ ở Austin hay Tam giác Nghiên cứu có thể giảm bớt khả năng tạo ra các công nghệ mới của nó. Chính sách đối phó lại với những thay đổi cơ chế đổi mới tập trung vào 3 tiêu đề chính: “Chạy nhanh hơn”, “Củng cố tường thành” và “Học để sống với nó”. Các đề xuất “Chạy nhanh hơn” nảy sinh từ Báo cáo của Viện Hàn lâm Quốc gia Mỹ mang tên “Rising Above the Gathering Storm” (Vượt lên bão tố đang mạnh dần) và tập trung vào việc tài trợ và ủng hộ đổi mới hệ thống kinh tế của nước Mỹ. Sáng kiến cạnh tranh Mỹ của Tổng thống Bush hứa hẹn tăng gấp đôi chi phí liên bang cho nghiên cứu cơ bản trong vòng hơn một thập kỷ và để đào tạo 70.000 giáo viên trung học những khóa học nâng cao về toán và khoa học. Về khía cạnh “củng cố tường thành”, Bộ Ngoại thương đã tìm kiếm các biện pháp để giữ cân bằng các lợi ích kinh tế của quan hệ thương mại công nghệ Mỹ - Trung Quốc trước các nguy cơ về an ninh. Hiện nay Bộ đang bàn luận về các kiểm soát mới đối với một số mặt hàng, chủ yếu các mặt hàng trong danh sách chống khủng bố, và ảnh hưởng đến ngành công nghiệp hóa chất, máy tính, truyền thông, điện tử và phần mềm giải mật mã. Cuối cùng, có những chính sách đề xuất hướng tiếp cận mang tính hợp tác hơn, có chính sách cho rằng nước Mỹ không thể duy trì vị thế dẫn đầu công nghệ trong mọi lĩnh vực và cần phải chọn ra những lĩnh vực nó phải cạnh tranh và những lĩnh vực nó có thể hợp tác với các nhà sản xuất nước ngoài. Cho đến nay, những giải pháp này không mang tính loại trừ lẫn nhau, và một sự kết hợp các chiến lược dường như là thích hợp trong một thế giới còn nhiều bất định về toàn cầu hóa. 1.2. Năng lực nghiên cứu khoa học của Mỹ và phân bố địa lý khoa học thế giới Của cải khoa học là các tài sản trí tuệ có tiềm năng đóng góp vào các quy trình và sản phẩm đổi mới và do vậy tạo ra giá trị kinh tế. Trong cuối thế kỷ 20, các nhà kinh tế đã cho biết một nửa tăng trưởng trong tổng sản phẩm quốc gia và 85% tăng trưởng thu nhập theo đầu người là do ứng dụng và khai thác nghiên cứu KH&CN. Những đầu tư vào khoa học của các quốc gia đã góp phần vào sự tăng trưởng này. Những yếu tố nào được coi là có ảnh hưởng đến nghiên cứu khoa học của thế giới? Trước hết, đó là sự phân bố địa lý mới của khoa học. Hiện Mỹ vẫn là quốc gia dẫn đầu thế giới trong lĩnh vực nghiên cứu; Tuy nhiên, do nhiều quốc gia khác ngày càng đầu tư nhiều hơn vào khoa học, nên các cơ sở nghiên cứu của họ giờ đây đã tiến gần với Mỹ hơn so với trước. Trình độ khoa học của Mỹ không kém đi, nhưng họ không còn là quốc gia “giàu có” duy nhất nữa. Thứ 2, cần những cách thức mới để đánh giá hoạt động nghiên cứu. Hầu hết các phân tích được đưa ra thảo luận rộng rãi đều dựa trên hình thức tính toán đơn nhất là 6 số trung bình của thu nhập hay sản lượng. Điều này giúp cho việc giải thích được dễ dàng, nhưng không thể hiện được sự phức tạp của quá trình nghiên cứu. Tuy nhiên, việc xem xét nghiên cứu tất cả mọi khía cạnh bằng các chỉ số hay qua một vài phương pháp thường hấp dẫn hơn, ví dụ như biểu đồ radar, hay cái được gọi là Dấu ấn Nghiên cứu (Research Footprints). Footprint của Mỹ vẫn giữ vị trí quan trọng trên thế giới. Chúng ta nên xem xét sự mở rộng hoạt động hơn là chỉ số mức trung bình của nó. Vương quốc Anh có chỉ số trung bình rất tốt, trên cả chuẩn thế giới, nhưng khoảng ¼ báo cáo nước này không bao giờ được trích dẫn và hơn 1 nửa báo cáo có chỉ số trích dẫn thấp hơn trung bình của thế giới. Vì vậy, nếu muốn hiểu cấu trúc cơ bản của nghiên cứu, thì nên xem xét các số liệu hoạt động, hơn là chú trọng vào các chỉ số trung bình của nó, bởi chỉ như vậy, chúng ta mới có thể nhận biết được những điểm để thay đổi. Cần giảm đánh giá hoạt động trong ngành đơn lẻ, chúng ta biết rằng hầu như trường đại học nào có chương trình hóa học tốt thì cũng sẽ có môn vật lý rất hấp dẫn, nhưng lại không dám chắc về sự kết hợp giữa chúng với nhau. Vì vậy, chỉ nên tập trung vào những phân tích cho phép thấy được hết hoạt động của quốc gia, những hoạt động có ý nghĩa phân tích tính đa dạng của các nghiên cứu và sự khác nhau trong cách thực hiện cũng như đỉnh cao của nó. Nước Mỹ có một vị trí nổi bật trong việc này và nước Anh cũng vậy. Các quốc gia có hoạt động nghiên cứu phong phú có thể dễ dàng chuyển sang các lĩnh vực mới một cách nhanh chóng hơn bởi họ đánh giá các cơ hội và phản ứng với các nguy cơ tốt hơn những nước chỉ đầu tư vào những nghiên cứu hàng đầu hiện tại. Thứ 3, hợp tác quốc tế đã mang lại nhiều lợi ích quan trọng. Qua việc xem xét mô hình hợp tác giữa Anh, Mỹ và Đức, và sự tương tác đang tăng lên với Trung Quốc có thể thấy sự hợp tác quốc tế có tác động trung bình cao hơn (ví dụ như dữ liệu trích dẫn) so với thực hiện trong một quốc gia đơn lẻ. Điều này càng được khẳng định thông qua các trường đại học hàng đầu của Mỹ, cũng như các đối tác của họ ở Anh. Tuy nhiên, hợp tác cũng có giá của nó - chia sẻ những chương trình và thỏa hiệp về những ưu tiên như thời gian, di chuyển và trang thiết bị - do vậy, người ta chỉ làm việc cùng nhau khi có được những lợi ích chính. Nhưng khi họ hợp tác, họ cũng chia sẻ ý tưởng, thông tin và cùng truy cập vào mạng lưới, điều này sẽ tăng thêm rất nhiều vào tài sản tri thức cho dự án và dẫn tới những kết quả sâu rộng và quan trọng hơn. Nước Mỹ sẽ có lợi thế khi xem xét cách thức hợp tác với những đối tác ưa thích mà không có nhiều trở ngại. Thứ 4, sự lưu động của các nhà nghiên cứu mang lại lợi ích lớn. Mỹ là điểm đến của nhiều thế hệ các nhà nghiên cứu trẻ từ tất cả các quốc gia trên toàn thế giới. Đến đây, họ có được nhiều lợi ích từ những đầu tư của Mỹ vào trang thiết bị và các tiện nghi của cơ sở nghiên cứu, từ môi trường tri thức mở và từ chất lượng cuộc sống mà 7 Mỹ tạo điều kiện cho họ trong suốt thời gian họ sống tại đây. Rất nhiều người sau đó đã trở về nước và tiếp tục có những đóng góp quan trọng cho sự phát triển và lớn mạnh của các cơ sở nghiên cứu tại quốc gia đó. Nhiều nhà nghiên cứu uy tín của Anh đã dành nhiều thời gian ở nước ngoài, và cũng rất nhiều người trong số họ đã ở Mỹ. Ngược lại, chỉ có không đến 10% các nhà nghiên cứu có tiếng của Mỹ làm việc tại các quốc gia khác. Sự lưu động